CHÍNH SÁCH XÂY DỰNG VĂN HÓA AN TOÀN GIAO THÔNG: KINH NGHIỆM CỦA NHẬT BẢN VÀ ĐIỀU KIỆN VIỆT NAM



Lời nói đầu



Bài viết này dùng để trình bầy một số kết luận tổng hợp trong nghiên cứu về các hoạt động văn hóa an toàn giao thông ở Việt Nam. Xây dựng và phát triển văn hóa an toàn giao thông có mục đích là xây dựng một xã hội giao thông đầy tình người, và giáo dục về ý tưởng an toàn giao thông nhằm bảo đảm môi trường sống dễ chịu và an toàn cũng như đảm bảo sinh mạng cho người dân không bị tai nạn.

Tai nạn giao thông xảy ra do những nguyên nhân như lỗi của công trình đường bộ, của phương tiện hay của con người hay do thiếu ý thức về an toàn hay do không cẩn trọng. Giải pháp kiềm chế tai nạn giao thông một cách có hiệu quả thì cần phải có những ứng phó mang tính tổng hợp trên nhiều lĩnh vực như hướng dẫn cưỡng chế giao thông, tiếp đến là giáo dục an toàn và trang bị thể chế cấp cứu y tế khi xảy ra tai nạn giao thông.

Sự phát triển kinh tế và tốc độ cơ giới hóa diễn ra nhanh chóng dẫn đến sự thay đổi chóng mặt môi trường sống. Tuy nhiên cần phải có thời gian dài hơn nữa để thói quen sinh hoạt con người có thể thích nghi được với xã hội giao thông mới. Chính phủ, trong đó có vai trò quan trọng của Uỷ ban an toàn giao thông quốc gia, đang nỗ lực giáo dục an toàn tại trường học, tiến hành hướng dẫn cưỡng chế giao thông thông qua các cảnh sát giao thông và tuyên truyền giáo dục về ý tưởng an toàn thông qua các phương tiện thông tin đại chúng. Tuy nhiên, nếu tai nạn giao thông vẫn còn tiếp tục diễn ra nhiều thì nhiều sinh mạng quý báu vẫn bị lấy đi.

Hoạt động văn hóa an toàn giao thông được tiến hành có mục tiêu là để mỗi người dân tự học những kiến thức liên quan đến an toàn giao thông và trở thói quen hành động ứng phó với xã hội xe hơi hiện đại.

Nghiên cứu này là tổng hợp về bối cảnh và mục đích của hoạt động văn hóa an toàn giao thông cũng như là các vấn đề từ nay về sau hướng đến đối tượng là những người đảm nhiệm những trọng trách trong các tổ chức hay khu vực có liên quan đến an toàn giao thông hay những nhân viên hành chính chịu trách nhiệm về an toàn giao thông. Chính sách xây dựng văn hóa an toàn giao thông mới đang dừng ở những bước đầu tiên. Tuy nhiên, chúng ta hy vọng nhanh chóng kết nối chính sách này với những biện pháp và các hoạt động cụ thể và sao cho sẽ không phải mất đi sinh mạng nào nữa vì tai nạn giao thông.

1. Văn hóa an toàn giao thông là gì?


Văn hóa là một phạm trù bao gồm từ những thói quen và tập quán liên quan đến cuộc sống hàng ngày như ăn, mặc, ở, đến cấu trúc xã hội như nghệ thuật, đạo đức, tôn giáo, chính trị. Văn hóa an toàn giao thông hiện nay đang sử dụng với nghĩa là các thói quen hành động của mọi người trong xã hội giao thông. Như thế, trong xã hội giao thông Việt Nam hiện nay cũng đang hình thành văn hóa mang tính đa dạng. Ngay cả xã hội giao thông chủ yếu là xe máy cũng có mộ văn hóa giao thông mà chúng ta ít thấy trên thế giơí. Sự bất chấp, coi thường việc xác nhận an toàn như sự xung đột giữa xe máy với ôtô, với xe bus và xe tải, hay hành động vượt đèn đỏ vẫn diễn ra thường ngày cũng có thể gọi là một loại văn hóa hành động giao thông tiêu cực.

Văn hóa hành động được hình thành từ thói quen và thái độ liên quan đến sự vật của con người qua nhiều năm, cho nên thay đổi nó là rất khó. Hành động trên đường của người Việt Nam hiện nay được coi là giống với đặc tính hành động của xã hội xe đạp trước đây. Dòng giao thông êm thuận được tạo lập là do khả năng lái xe tài tình với những hành động như thay đổi hướng đi một cách tự do, chạy song song, rẽ phải rẽ trái tự do. Nếu tốc độ chậm thì còn có thể được, nhưng nếu tốc độ tăng lên thì nguy hiểm rất cao. Hiện tượng tai nạn giao thông thường phát sinh vào thời gian ban đêm lúc tốc độ cao và lưu lượng giao thông thấp hay trên những đường quốc lộ tốc độ chạy xe cao có nguyên nhân từ những hành động như thế này.

Hoạt động xây dựng văn hóa an toàn giao thông là hoạt động sao cho những thói quen hành động có suy nghĩ cho người khác và tuân thủ luật giao thông sẽ gắn vào bản thân mỗi người dân, nhằm triệt tiêu tai nạn giao thông. Khi nhiều người đã có thói quen hành động giao thông đúng đắn thì ta có thể nói rằng văn hóa an toàn giao thông mới đã được xây dựng.

2. Sự khác nhau trong việc xây dựng văn hóa an toàn giao thông và hoạt động giáo dục an toàn giao thông


Nếu sử dụng từ Văn hóa an toàn giao thông thì nhiều người thì sẽ có nhiều người nghĩ ngay là “thế thì làm cái gì”. Tuy nhiên, hoạt động xây dựng văn hóa an toàn giao thông không phải là một hoạt động mới cũng không phải là việc thực hiện bằng cách áp dụng các kỹ thuật hiện đại nhất. Nó cùng nằm trên một con đường kéo dài của giáo dục an toàn giao thông mà mọi người vẫn thực hiện từ trước đến nay. Trong giáo dục an toàn giao thông, cũng có giáo dục xã hội từ các hoạt động giáo dục trong nhà trường, từ mẫu giáo đến trung học, đại học hay như giáo dục tại trung tâm đào tạo lái xe. Bên cạnh đó, các chiến dịch an toàn giao thông cũng được thực hiện như là một phần của giáo dục xã hội.

Tuy nhiên, chỉ có các hoạt động như vậy thì không thể cải thiện được các thói quen hành động nguy hiểm của mọi người. Ở Nhật Bản cũng đã có kinh nghiệm này. Kết quả của việc thực hiện các giải pháp như giáo dục triệt để an toàn giao thông, tăng cường cưỡng chế hay trang bị cơ sở hạ tầng an toàn giao thông thì thành quả của việc giảm thiểu tai nạn giao thông cũng không hề tăng lên. Một trong những nguyên nhân là chỉ có hướng dẫn, cưỡng chế giao thông và giáo dục an toàn giao thông từ trên xuống thì việc làm thay đổi thói quen hành động và ý thức của mọi người cũng chỉ có giới hạn, do vậy người ta đã tiến hành nghiên cứu tìm hiểu về ý thức và thói quen hành động của mọi người. Sau đó tổ chức thực hiện bằng các hoạt động tham gia-trải nghiệm-thực hiện tại cộng đồng, đây là những hoạt động để gắn những thói quen hành động an toàn vào chính bản thân thông qua việc trải nghiệm thực tế chứ không chỉ ngồi học trên lớp.

Hoạt động cộng đồng cải thiện thói quen hành động của mỗi người, việc xã hội xây dựng các quy phạm hành động của mọi người cũng đang được thực hiện. Với ý nghĩa này, các hoạt động xây dựng văn hóa an toàn giao thông đang nằm trên con đường kéo dài của các hoạt động giáo dục cho nên có thể nói rằng đây là những hoạt động xã hội liên quan đến an toàn theo hình thức tham gia-trải nghiệm-thực hành.

Tại Việt Nam, rất nhiều các hoạt động xã hội đang được tiến hành. Một trong số các hoạt động này có nội dung là học trong cộng đồng với mục tiêu “xây dựng một xã hội giao thông đầy tình người và không có tai nạn giao thông” và mọi người nỗ lực hướng đến hoàn thành mục tiêu này. Việc huấn luyện này nhằm áp dụng những gì học trong giáo trình trên lớp vào các hành động thực tế hàng ngày. Ngoài ra để những hành động này trở thành thói quen, cần phải học đi học lại nhiều lần.

3. Tại sao lại dùng từ “Văn hóa an toàn giao thông”?


Khái niệm văn hóa thông thường được dùng đối với một nhóm đông người, do vậy không áp dụng cho một cá nhân. Văn hóa được tạo lập bởi một nhóm đông người, nhưng đồng thời cá nhân mỗi con người lại phải học tập thích nghi với văn hóa của môi trường xã hội. An toàn giao thông cũng phải được các cá nhân những người tham gia giao thông học các hành động giao thông một cách an toàn trong xã hội giao thông chuẩn. Văn hóa được hình thành do sự phối hợp của mọi người qua thời gian dài. Những thói quen giao thông an toàn, văn hóa hành động giao thông biết nghĩ cho người khác cũng giống như vậy, cũng có mục tiêu là cần sự phối hợp của mọi người để xây dựng nên.


Giải pháp an toàn giao thông về cơ bản là 3E nghĩa là kỹ thuật, cưỡng chế và giáo dục an toàn. Những yếu tố này là thuật ngữ phù hợp với từng giải pháp, nhung nếu lấy mục tiêu là xây dựng quy phạm hành động và mối liên hệ mang tính xã hội với những điều cơ bản của xã hội giao thông an toàn được nuôi dưỡng phát triển bởi văn hóa giao thông đúng đắn thì không đạt được mục tiêu này. Khi dùng từ văn hóa an toàn giao thông thì có nghĩa là sự tự giác của mỗi người và sự giao tiếp, quan hệ xã hội.

4. Mục đích và sự cần thiết của giáo dục xã hội


Dù có hiểu biết các kiến thức nhưng cũng rất khó để chuyển các kiến thức đấy thành hành động thực tế một cách dễ dàng. Dừng xe trước đèn đỏ, người đi xe máy phải đội mũ bảo hiểm, đấy là những quy tắc mà mọi người đều hiểu. Rồi việc người đi bộ được ưu tiên qua đường tại vạch sơn sang đường cũng như vậy. Thế nhưng tại sao lại vẫn diễn ra tình trạng người tham gia giao thông không vượt đèn đỏ, người đi xe máy không đội mũ bảo hiểm, và mặc dù có người đi bộ đang sang đường nhưng vẫn không ưu tiên?

Có rất nhiều lý do mà người ta không tuân thủ hay xem nhẹ quy tắc. Những lý do như là người khác đang vi phạm, tai nạn không xảy ra với mình đâu, không có xe đi đến nên cứ vượt đèn đỏ, vì chỉ đi gần thôi nên không cần đội mũ bảo hiểm. Tuy nhiên, những người này không nhớ rằng sự thiếu kiến thức về an toàn giao thông này gây ra nhiều tai nạn và cướp đi sinh mạng quý báu của nhiều người. Họ không nghĩ rằng nạn nhân tai nạn giao thong rất có thể là chính họ hoặc người thân.

Những bậc cha mẹ đi đón con có không vi phạm quy tắc giao thông không? Có đồng cảm được với những người đã vượt đèn đỏ không? Những người đi bộ sang đường có đi qua vạch sơn sang đường không? Những hành động nguy hiểm này không dừng lại chính là xã hội đang dung thứ cho những hành động này. Ngoài ra, một nguyên nhân nữa là ý thức về trách nhiệm, ý thức về luân lý và sự tin tưởng mang tính xã hội của mỗi con người không được tạo lập.

Tình trạng tiến thoái lưỡng nan mang tính xã hội này có thể ví như câu chuyện “quả táo thối”. Đấy là câu chuyện nếu có một quả táo thối trên cành đầy táo thì cuối cùng tất cả những quả táo khác cũng trở nên thối rữa. Câu chuyện này cũng có thể để tham khảo đối với hành động giao thông. Một hành vi xấu trong giao thông, nếu không được xử lý ngay, có thể dẫn đến việc lặp lại hay bắt chước của chính người đó hoặc/và của người khác. Do vậy, cần phải chế ngự tình trạng nan giải xã hội này. Đó chính là giáo dục xã hội.

Một hình ảnh đẹp rất hay đập vào mắt, đó là việc nhường ghế cho người già và phụ nữ trên xe bus. Điều này là do xã hội trong đó có cả gia đình đang giáo dục hành động như vậy. Tuy nhiên, cũng con người đấy khi lái xe ô tô hay xe máy lại không quan tâm đến người đi bộ qua đường. Cũng có thể cho rằng đó là do không có giáo dục xã hội về việc này. Một xã hội không có tình trạng tiến thóai lưỡng nan mang tính xã hội chính là một xã hội phải hướng những hành động sai thành những hành động đúng đắn. Như người đang định vượt đèn đỏ hay người lái xe một cách cẩu thả nhìn những người chung quanh mình, vì những người kia đang thực hiện những hành động biết suy nghĩ cho người khác cho nên tự bản thân mình học tập và cũng muốn thực hiện những hành động đúng, các bậc cha mẹ vì muốn giáo dục con cái nên cũng thực hiện những hành động đúng, người lái xe trở nên chuyên nghiệp lái xe an toàn, khiển trách những hành động nguy hiểm. Cũng có thể nói rằng đó là những quy phạm mang tính xã hội.

Cùng với sự phát triển của kinh tế, đời sống trở nên sung túc, những vật hiện đại nằm trong tầm tay. Có thể hưởng thụ nền giáo dục cao. Có thể học được nhiều kiến thức và những thông tin thông qua internet. Tài sản mang tính vật lý và tài sản mang tính cá nhân gia tăng thì tài sản mang tính xã hội cũng trở nên quan trọng. Xã hội giao thông an toàn cũng là tài sản mang tính xã hội. Do vậy, điều quan trọng là phải tạo lập xã hội giao thông không dung thứ cho những hành vi vi phạm.

5. Bắt đầu hoạt động xây dựng văn hóa an toàn giao thông


5.1 Tạo cơ hôi hoạt động cộng đồng để hiểu giá trị của văn hóa an toàn giao thông


Ở Nhật Bản, dù là những hoạt động cộng đồng nhưng không thể bắt đầu một cách đơn giản như vậy. Nếu không có cơ hội, thì không thể đưa các hoạt động này vào thực tế. Vì là những hoạt động cộng đồng và hoạt động xã hội nên không thể chờ quyết định xem ai nhận lãnh vai trò lãnh đạo. Người tạo ra cơ hội này chính là Uỷ ban An toàn giao thông. Uỷ ban An toàn giao thông quốc gia, Ban An toàn giao thông tỉnh thành đóng vai trò quan trọng tạo ra cơ hội. Nhất là Ban An toàn giao thông các tỉnh thành luôn được trông chờ là lá cờ đầu trong các hoạt động cộng đồng.

Uỷ ban An toàn giao thông tuyên truyền về các hoạt động xây dựng văn hóa an toàn giao thông cho quảng đại người dân. Bước đầu tiên là cộng đồng theo những hướng dẫn này, tụ tập nói chuyện, thảo luận về những nội dung và phương pháp hoạt động và dần sẽ hiểu. Đã có một số dự án thí điểm xây dựng văn hóa an toàn giao thông ở Việt Nam, nhưng đến nay kết quả vẫn chưa được bền vững, liệu có thể nói rằng sự hiểu và xem xét trước đó đã không đầy đủ hay không.

Khi lập nhóm, việc sử dụng các tổ chức tình nguyện viên và các tổ chức xã hội đang có cũng là một biện pháp. Ngoài ra, tại các tổ chức như trường học hoặc đại học, các tổ chức của các doanh nghiệp lớn thì cũng dễ thực hiện các hoạt động theo hình thức tham gia. Điểm quan trọng ở đây là sự thành lập các nhóm trở thành nòng cốt của các hoạt động mang tính lâu dài sau này.

5.2 Sự hình thành cộng đồng cho các hoạt động văn hóa an toàn giao thông


Tại Nhật Bản, sau khi nhóm nòng cốt đã được thành lập và ý nghĩa của các hoạt động đã được hiểu thì việc quan trọng tiếp theo là hình thành cộng đồng chung cho các hoạt động. Trong cộng đồng có cả gia đình, các tổ chức xã hội và các tổ chức dân cư. Điều quan trọng là mọi người nói chuyện với nhau về các hành động an toàn trong gia đình.

Với một tổ chức không lớn lắm thì mọi người trong cộng đồng đang tham gia có thể cùng nhau nhận thức. Việc mọi người cùng biết có ý nghĩa đối với sự giáo dục cảm giác về trách nhiệm và luân lý xã hội tại khu vực. Tuỳ theo nội dung các hoạt động cụ thể mà các thành viên tham gia khác nhau. Những thành viên nòng cốt là trung tâm của các hoạt động quyết định vai trò và những người tham gia theo nội dung hoạt động.

5.3 Nội dung hoạt động


Nội dung hoạt động cụ thể của hoạt động văn hóa an toàn giao thông không phải là có sẵn. Mục tiêu là để xây dựng xã hội giao thông đầy tình người và không có tai nạn giao thông, cần phải gắn những hành động biết suy nghĩ thành thói quen, xác lập các thói quen hành động đó thành các thói quen xã hội, tất cả những hoạt động này chính là văn hóa an toàn giao thông.

Nội dung hoạt động có rất nhiều dạng thức tuỳ theo cộng đồng được xác lập trước. Một trong những phương pháp là thảo luận và lựa chọn chủ đề hoạt động tại cộng đồng. Điểm chính là:

(1) Lấy nội dung là những người tham gia có thể tham gia và thực hiện một cách trực tiếp. Tổ chức thực hiện thay đổi thói quen hành động của những người tham gia, lấy đối tượng là các đơn vị xã hội mà người tham gia sinh sống hay làm việc tại đó chứ không phải lấy đối tượng là một nhóm người khác. Những người tham gia giao thông nói chung cũng tham gia một cách gián tiếp, tuy nhiên, cảnh sát có trách nhiệm cưỡng chế hành động coi thường, không tôn trọng quy tắc giao thông của những người không thuộc đối tượng tham gia.

(2) Kết quả hoạt động phải được đánh giá. Kết quả hoạt động được xác nhận dựa trên hoạt động theo dõi định kỳ, tuy nhiên, điều này là cần thiết để có thể tiếo tục các hoạt động một cách lâu dài.

(3) Không tốn nhiều chi phí cho các hoạt động. Không kéo dài những hoạt động cần phải tốn chi phí hay là trách nhiệm cao đối với những người đặc biệt. Nếu có thể, cần tiến hành những nội dung hoạt động mà không tốn chi phí cho các hoạt động hàng ngày.

Trong điều kiện Việt Nam, có thể là những hoạt động “an toàn giao thông trên đường đến trường”, “đội mũ bảo hiểm”, “tuân thủ tín hiệu giao thông”, ngoài ra là những hoạt động “người lái xe mô phạm” lấy đối tượng là người lao động của cả công ty liên quan đến ôtô, hay “người lái xe mô phạm về lái xe an toàn” trong các cơ quan hay công ty giao thông công cộng như xe bus . Từng cộng đồng tổ chức thực hiện mang tính đặc thù, có thể tiến hành những hoạt động văn hóa an toàn giao thông náo nhiệt hơn nữa.

6. Tính liên tục và trách nhiệm của chính phủ


Việc bảo đảm tính liên tục trong xây dựng văn hóa an toàn giao thông là điều then chốt giữ cho sự thành công. Để thay đổi thói quen trong hành vi đi lại thì không thể thiếu các hoạt động mang tính lâu dài. Các hoạt động giáo dục an toàn giao thông ngắn hạn đến nay vẫn được thực hiện nếu có cơ hội. Do vậy, trong thời gian thực hiện, thành quả cũng được nâng cao ở một mức độ nào đó. Tuy nhiên, sau khi các hoạt động đó kết thúc thì đồng thời hành động của mọi người lại quay trở về như trước kia. Đây cũng là minh chứng cho thấy hành động mới chưa trở thành thói quen. Do vậy cần phải tiếp tục các hoạt động cho đến khi các hành động đó trở thành thói quen.

Trong các hoạt động dựa vào tình nguyện viên, nguyên nhân cản trở như thiếu nhân lực, thiếu kinh phí, cầu kỳ, ý thức của tình nguyện viên còn thấp khiến cho những hoạt động dự kiến ban đầu thực hiện trong thời gian ngắn lại trở nên dài.. .càng trở nên rõ ràng, các hoạt động dần dần đi xuống. Vậy phải làm thế nào đề có thể thực hiện các hoạt động này một cách có hiệu quả mang tính lâu dài. Để làm được điều này thì vai trò của chính phủ trong việc hỗ trợ các hoạt động là rất quan trọng. Về vai trò được trông đợi, có thể đưa ra những hạng mục sau đây.

(1) Đưa các hoạt động văn hóa an toàn giao thông trở thành một cây trụ của chính sách an toàn giao thông và đảm bảo nguồn tài chính cần thiết.
(2) Xác định kế hoạch trung dài hạn, xác lập kế hoạch hàng năm dựa trên kế hoạch trung dài hạn và thiết lập các chủ đề
(3) Đưa vào chế độ khen thưởng và tuyên truyền các hoạt động nhằm duy trì motivation của những người tham gia, người cố vấn, đào tạo người hướng dẫn.
(4) Cung cấp kinh phí
(5) Thúc đẩy sự tham gia của các doanh nghiệp tư nhân
(6) Điều chỉnh với các cơ quan liên quan
(7) Cung cấp thông tin (Tuyên truyền các vụ việc hoạt động và tình hình hoạt động)

Để thực hiện được những vai trò này, điều quan trọng là cần đào tạo nhân lực và trang bị chế độ trong các tổ chức chính phủ. Kinh nghiệm ở Nhật Bản cho thấy, khi ý thức về an toàn giao thông còn thấp, để tiếp tục các hoạt động cần sự kiên nhẫn và lâu dài, không thể thiếu sự lãnh đạo nhiệt tình. Ngoài ra, người lãnh đạo cần phải có năng lực và các kiến thức như:

- Các kiến thức liên quan đến an toàn giao thông 
- Năng lực hướng dẫn lập kế hoạch 
- Kỹ năng giao tiếp nhằm tập hợp cộng đồng 
- Kiến thức xã hội cơ bản 

Việc bảo đảm trật tự, an toàn giao thông cần có những người hướng dẫn các hoạt động văn hóa an toàn giao thông với kiến thức chuyên môn và biết cạc tổ chức thực hiện để hỗ trợ các hoạt động cộng đồng ở khu vực.

7. Chức năng của truyền thông đại chúng


Ngày nay là thời đại thông tin cho nên người ta có thể truy cập internet, xem tivi, các phương tiện thông tin đại chúng. Các hoạt động được truyền thông thông qua các hình thức thông tin đại chúng, đây là một biện pháp hiệu quả nhằm nâng cao động lực (motivation) của những người tham gia. Ngoài ra, thông qua việc các hoạt động được quảng bá rộng rãi, hy vọng là có thể đóng góp vào việc nâng cao ý thức an toàn của những người tham gia giao thông nói chung.

8. Trách nhiệm xã hội của các doanh nghiệp

Trong hoạt động văn hóa an toàn giao thông, doanh nghiệp cũng là một cộng đồng. Do vậy, nhiệm vụ của doanh nghiệp là thực hiện các giải pháp an toàn ngay trong tổ chức của mình và đóng góp cho xã hội. Đối với việc thực hiện trong doanh nghiệp, lên kế hoạch đào tạo nhân viên thật nhuần nhuyễn về việc tuân thủ các quy giao thông như giáo dục an toàn giao thông hay đội mũ bảo hiểm. Đặc biệt là doanh nghiệp vận tải, một số người làm nghề lái xe chưa thể hiện đúng hành động như quy phạm, trong tình trạng hiện nay lái xe tải, xe bus, xe taxi lái xe ẩu vẫn chưa chấm dứt. Do vậy, hy vọng là các tổ chức doanh nghiệp sẽ có trách nhiệm xã hội hơn nữa.

Hy vọng các doanh nghiệp sẽ đóng góp cho xã hội khu vực thông qua các hoạt động hiệu quả hơn nữa như đóng góp tiền hoạt động, cung cấp địa điểm hoạt động, thực hiện các hoạt động văn hóa an toàn giao thông. Muốn thúc đẩy sự tham gia của các doanh nghiệp, cũng cần người chủ doanh nghiệp hiểu rõ trách nhiệm xã hội và biết đâu là đầu mối để có thể thực hiện trách nhiệm này. Không có cơ quan nào khác, chính Ủy ban An toàn giao thông quốc gia và Ban An toàn giao thông các cấp là xứng đáng nhất để đảm nhận vai trò đầu mối này.

Nguồn: www.academia.edu/7652681/VỀ_CHÍNH_SÁCH_XÂY_DỰNG_VĂN_HÓA_AN_TOÀN_GIAO_THÔNG_KINH_NGHIỆM_CỦA_NHẬT_BẢN_VÀ_ĐIỀU_KIỆN_VIỆT_NAM
Về tác giả nguyên lợi Sale

Sự thành công của NguyenloiMoving không đến từ cá nhân mà đến từ sự nỗ lực của cả một tập thể - mỗi nhân viên là một đại sứ thương hiệu.